Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

1210

Hồi tâm.

- Thứ 6, mình thấy sự nóng giận trong lời nói của mình. Và ngay sau đó mình nhận ra mình, 1 cô gái không còn quá trẻ để ý thức điều đó . Cô N nói, sự nóng giận của chúng ta thật ra như 1 đứa trẻ. Không khó chiều như chúng ta nghĩ. Nếu nhẹ nhàng với nó thì nó sẽ ngoan thôi.

- Tháng 10. Dạo quanh blog thấy mọi người dễ nảy sinh với kí ức để viết những gì trong lòng mình cất giấu. Mình vào blog họ rồi thoát ra, mình cảm giác như mình thật thừa thải để viết ra điều gì đó. Mình cảm nhận nó hơi khó hiểu với câu chuyện của họ.

- Mẹ nói sẽ cho mình mượn 1 số tiền nhỏ rồi để dành trong tài khoản. Mình bảo với số tiền nhỏ bé của con cũng dư để làm sổ tiết kiệm thật oách (với chính mình) rồi. Mẹ cứ gạt đi, bảo chừng đó ít lắm. Khi nào để dành rồi trả mẹ dần dần cũng được. Mình nhớ lúc mà mình còn làm công việc cũ, xin mẹ 1 số tiền nhỏ để bỏ ngân hàng rồi sẽ để dành trả mẹ một ít mỗi tháng. Thấm thoát mấy năm mà số tiền lời gần bằng 1 nửa tiền bỏ vào rồi. Thời gian trôi đi, số tiền đó cũng hết vì lúc đó mình có việc cần thiết phải dùng đến. Nhưng nhờ đó mà mình cảm thấy tự hào chính mình. Vì mình muốn khi cần đến, mình vẫn xoay sở mà không nhờ vả ai cả.

Mình là đứa hay quên. Hầu như ai cũng nói mình là đứa thường chẳng nhớ gì chuyện xảy ra khi đã lớn và kể cả gần đây. Nhưng mình hầu như đều nhớ chuyện ngày còn bé mình rong chơi ở khu xóm cũ và kể chúng 1 cách vui vẻ và trìu mến. Còn bây giờ thì có gì sâu đậm đâu mà nhớ nhỉ.

Một điều nữa là, ngoài trời âm u và mưa rũ rỉ. Tiếng hàn cơ khí phía sau nhà vẫn âm âm cả buổi chiều.


Thứ Tư, 3 tháng 10, 2018

0410

- Hôm rồi tưởng tượng mình mở tiệm bánh với trà đủ loại hương vị. Nghĩ đến thấy bình yên dễ sợ. Một tiệm mà bước vào phải tĩnh mịch, âm nhạc thì du dương. Thôi không kể tiếp đâu, tại sợ đáp xuống mặt đất lại vỡ mặt ra trăm mảnh vụn thì nguy.

- Tháng này mình có 2 âm mưu. Âm mưu này mình đã ủ mưu nó suốt từ tháng 3 đến bây giờ. Cảm thấy mình cũng là đứa có thể chịu đựng giỏi để đạt được mục tiêu của mình. Tự hào con bé quá. À, còn âm mưu thứ 2, mình không chắc điều này nhưng mình cho bản thân 1 hy vọng nhỏ. Ngắn gọn vậy thôi, kẻo lộ hết mưu mô, xảo quyệt.

- Mình bắt đầu tập gym hồi tháng 7 năm ngoái. Lúc đó mình tập 1 tuần 2,3 buổi gì đấy. Kiểu tập không quyết tâm cho lắm. Mãi  cho đến tháng 7 năm nay, mình tập 4,5 buổi/ tuần. Mình đã tăng thời gian và sức nặng so với hồi trước rất nhiều. Duy chỉ chán cái phần ăn uống của mình, tuy mình có ăn nhiều hơn trước nhưng so ra vẫn là ít. Đó là điều mình chấm ở đây để nhắc nhở.

- Hy vọng trong mùa thu, mình sẽ có 1 sức khỏe tốt. Ý mình là chứng viêm xoang và 1 vài vấn đề hô hấp thực sự khiến mình mệt mỏi lắm. Rồi mình phải chống chọi cho mùa đông nữa. Tập gym và thiền cũng chỉ mong có 1 sức khỏe đủ tốt thôi đấy.

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

2009


Mùa này.

Mùa hè chóng vánh vậy là đã tắt thật rồi. Cứ đêm về là trời lại đổ mưa. Có khi mưa to có khi mưa nhẹ 1 chút rồi thôi. Nhiệt độ ban ngày thì dễ chịu vì không quá nóng. Đến tối thì mát nhẹ rất dễ ngủ, nhưng thời tiết như này thì khá thích hợp cho bệnh viêm xoang của tôi. Từ bé đến lớn, tôi hay bị những vấn đề về hô hấp nên chuyển mùa là lại sợ.

Mấy nay việc hơi nhiều, đầu tôi hơi khó chịu. Nhưng ngồi thiền 1 chút lại đỡ. Nói đến mới nhớ, sắp đi học khóa thiền nâng cấp nhưng lại bận. Vậy lại hẹn 1 dịp khác. R nói cấp này sẽ giúp khí huyết lưu thông tốt hơn và có 1 vài vấn đề khá thú vị, R còn nói nếu ghi âm bằng điện thoại lại lời chia sẻ của người dạy sẽ tốt hơn nhiều vì sợ tôi không nhớ hết.



Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

Lucki

Ki có 1 cục u khá to ở chân. Tôi đã thử đụng vào xem nó có phản ứng gì không, thật may là Ki vẫn chạy nhảy như không có gì. Lúc đó tôi lo lắm, nhưng đến bây giờ tôi nghĩ em ấy sống chung với cục u đó xem sao? Tôi không biết là mình quyết định sáng suốt không nữa nhưng đã hơn tháng như này rồi. Ba và R ngụ ý rằng Ki đã 14 tuổi rồi, nên hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Nhưng trông nó vẫn khỏe mạnh lắm.

 Có hôm tôi vừa mở cửa để cho nó ăn, cửa vừa hé là nó chạy sang khu phơi đồ bên kia rồi chạy nhảy như 1 đứa trẻ lâu rồi không được đi đâu xa. Tôi thì gọi nó về phòng kho để cho nó ăn, nhưng khổ nỗi nó không sợ gì tôi cả, cứ tung tăng mây trời. 14 tuổi mà sao hồn nhiên vậy nhỉ. Anh em tôi mỗi lần lên phơi đồ là hay gọi nó sang chơi, nó phấn khích như 1 đứa trẻ vậy. Nhiều lúc phơi xong rồi mà gọi mãi chẳng chịu về lại phòng kho.

Ba tôi kể có hôm, bằng cách nào đó mà nó đã tìm đường chui vào hàng rào ba tôi chắn lại ( hàng rào mua về với mục đích chỉ để không cho nó vào phá cây rau củ ba trồng thôi). Mỗi lần nhà tôi mở cửa kho thì kiểu gì nó cũng chạy đến vẫy đuôi nhưng lần này thì không thấy đâu cả. Im lặng như không có gì, cho đến khi ba tôi phát hiện nó nằm thanh thản trong cái chậu to chỉ có cát, ngủ ngoan như 1 đứa trẻ tìm chốn mát mẻ để nằm. Lầy hết sức tưởng tượng. Người ngợm sau khi ra khỏi đó thì khỏi nói, lông trắng trở thành đen nhẻm một mảng bự.