Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

1302

- Tôi thỉnh thoảng có nghĩ về 1 người. Nhưng chẳng có lí do gì nhiều để bản thân đắm chìm vào người đó cả. Chỉ là nghĩ thôi, cũng chẳng phải là đơn phương gì lớn lao. Thế nên mấy năm qua, kết thúc mối tình thứ 3 chóng vánh thì đến giờ tôi có bao giờ đau khổ vì tình được đâu.

- Cả đời tôi thật không có duyên phận với màu tóc nâu đỏ huống gì là đỏ rượu vang. Bước ra ngoài nắng, cái màu tóc nhìn hãm không rõ là chúng muốn màu gì luôn ấy. Càng gội càng chán. Không lẽ cạo trọc làm lại từ đầu cho quên sầu.

- Tôi ngồi thiền không giỏi, nghĩa là không thể tập trung được lâu. Cũng được mấy hôm rồi, tôi phải dùng phương pháp " tự kỷ ám thị" mà tiền bối mách bảo. Trông có vẻ ổn hơn.

- Em họ tôi còn ác hơn cả tôi. Tôi nói ngày mai tôi sẽ ăn chocolate cho bỏ ghét. Còn nó bảo tôi tự gói chocolate cho vào hộp quà, đem ra bưu điện rồi đưa địa chỉ nhà tôi bảo nhân viên ship lại về nhà cho nó oanh liệt. Tôi nào có mắc bệnh tự luyến kinh dị đến nhường ấy cơ chứ.

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

Lại là câu chuyện lười biếng.

Mãi đến bây giờ, tấm thân lười biếng này vẫn chưa chịu tập gym trở lại. Cái thảm yoga hờn dỗi nửa tháng nay rồi. Quay lại thời loạn mà cô Vy đã chiến đấu trên mọi mặt trận đi nào, hãy cho tôi thấy vòng eo 62cm bé tí và vòng ba 90cm đi nào. Mục tiêu đấy nhá, lo mà đạt đi.

Hứa chiều nay tập...vững tin lên nào!!!

1202

- Bộ đôi tím đậm và đen cũng ngầu lắm chứ nhỉ. Hơi thích rồi nhé.

- Gần đây còn để mắt đến phong cách sơ mi bánh bèo, thật không tin nổi đã có vài thứ như thế làm tôi dừng chân. Đến giờ vẫn không tin.

- Tuần này đi chùa với P. Muốn 1 nơi yên tĩnh và nghèo ở ngoại thành nhưng có lẽ tiêu chuẩn của tôi hơi cao nên Google không tìm được.

- Năm mới rồi, tôi vẫn chưa đặt ra những mục tiêu để kiếm thêm tiền. Chỉ nghĩ được tiêu tiền bằng cách đi du lịch với Gu. Nhưng nhất định phải có mục tiêu rõ ràng. Tôi thật sự sợ lãng phí tuổi trẻ. Lại mất mác quá nhiều thì buồn lắm.

- Kính cận làm đầu tôi điên đảo mấy hôm này. Đeo lâu 1 tí là chịu không nổi rồi. Không lẽ nguyên nhân là đo sai độ. Quá mệt mỏi vì bỏ ra số tiền lớn nhưng lại chẳng được cái tích sự gì cả.

- Phát hiện 1 cái áo mua mà tôi thích chưa mặc. Trong suy nghĩ cũng không nghĩ đến là có sự tồn tại của nó luôn cơ đấy. Làm tôi bị ám ảnh đến giờ vì không có nhiều đồ để mặc. Thời tiết ngày tết có nắng quá ư là xinh đẹp, sáng thì lạnh 1 tẹo là nắng vàng nhạt rất dễ chịu trải khắp con đường. Đến chiều tối thì cũng chỉ lạnh bé tí tẹo. Khiến hai cái áo len dày mo được xếp xó thật là oanh liệt mà. Năm nay có gia đình cậu về, đi chơi nhiều với đám con đáng yêu của cậu nên xúng xính thôi, bình thường chẳng mấy khi sôi nổi đâu.

Lắc

Lần đầu tôi tiếp xúc với Lắc khá là thú vị, suốt mấy năm qua tôi chỉ biết Lắc qua mọi người kể lại thôi. Hôm mồng 2 tết, tôi đã được gặp em ấy, Lắc là cậu nhóc mắc chứng tự kỷ bẩm sinh học lớp 10 trường quốc tế trong Sài Gòn. Tôi thắc mắc hỏi Th sao không cho Lắc học trường chuyên biệt, tại ba mẹ Lắc xót con, muốn cho con phát triển 1 cách bình thường, may mắn là Lắc theo kịp và cởi mở với mọi người hơn so với lúc nhỏ khá nhiều. Lúc bé, Lắc học kém môn Toán nhưng bù lại nói tiếng Anh giỏi. Chỉ thích giao tiếp bằng tiếng Anh nên thỉnh thoảng vẫn chen tiếng Anh mỗi khi trò chuyện với người thân. Giờ thì nói tiếng Việt thôi, Lắc còn biết đùa với mọi người theo cách chậm rãi và rất riêng. Ông trời đền bù muộn nên giờ Lắc học Toán siêu đẳng lắm nhé, mấy bộ đề trên mạng Lắc đã giải nhanh cái vèo. Đặc biệt cách nói của Lắc rất hồn nhiên như 1 đứa trẻ học cấp 1 vậy, nhưng giọng nói của Lắc rất trầm ấm. Chiều hôm đó, trong những câu chuyện xàm xí, chúng tôi nói về nhóm nhạ với Lắc và hỏi Lắc có biết nhóm nhạc Kpop không, bảo biết khá nhiều. Tôi hỏi thích nhóm nào nhất, thì nói thích hết. Sau đó tôi đã cố làm động tác nhảy sexy, rồi tôi bảo với mọi người lúc nãy Lắc đã nhảy như thế. Lắc liền quơ tay bảo "không có, không có" vừa giật mình ngớ người vừa mắc cỡ. Sự ngây ngô ấy được thể hiện nhiều hơn khi gia đình bên ngoại tôi chơi trò chơi Tam sao thất bản, khi thằng bé đọc xong chữ được ghi trên giấy rồi quay người lại truyền thông tin cho đồng đội bằng khẩu hình miệng, nhưng luật chơi là miệng không được phát ra tiếng. Tiếp nhận thông tin xong mà Lắc đã phải suy nghĩ khá lâu, điệu bộ như suy nghĩ 1 cái gì đó lớn lao, Lắc để tay lên thái dương và ngập ngừng vài giây rất đáng yêu rồi mới xoay người mặc cho thời gian cho 1 lần chơi chỉ có 1 phút. Tôi nhớ cái đoạn Lắc diễn tả dễ thương nhất là từ "con mèo biết bay", nó cố làm động tác vẽ râu mèo rồi dùng tay diễn tả đang bay.  Tôi đã buồn cười vì cái điệu bộ làm liên tục của Lắc. Có đôi lúc tôi sợ Lắc không hiểu nhưng tôi đã lầm, chỉ là Lắc mang tâm hồn của 1 đứa trẻ và cách diễn đạt chầm chậm thôi. Lúc mẹ gọi về, Lắc bảo "em về đây, lần sau có dịp mình chơi nữa nha.". Hôm đó chúng tôi bên nhau ồn ào rất vui.

Tôi chỉ thích cuộc sống mình gặp phải như thế này thôi, mà nào có là nhiều cho tâm hồn mình xinh đẹp.


Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

Tân Vua hài kịch

Tôi không thực sự nghĩ về việc phim sẽ thành bại thế nào ngoài phòng vé. Tôi chỉ làm cái mà tôi muốn làm. Tôi hy vọng công chúng đồng cảm với bộ phim và hiểu được tinh thần bộ phim muốn nói. Điều đó quan trọng với tôi hơn mọi điều khác. Tôi muốn mọi người hiểu rằng ta cần phải luôn làm việc chăm chỉ, bởi cơ hội nằm ở đường chân trời phía xa". 
                                                                     ( Châu Tinh Trì )
                                     

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019

2901

Vì chúng ta sống quá khác nhau nên tốt nhất đời chúng ta đừng yêu thương nhau, thì thế giới của ai cũng đều đẹp.

                                                   ( của Q.Tuyến)

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2019

2701



Đây là hình ảnh cuối cùng của game mà tôi chơi. Trong quá trình chơi, tôi thực sự giảm stress khá nhiều bởi sự hài hước của nó. Rồi đến khi tôi thấy hình ảnh này, nó muốn gửi thông điệp rằng sau những mệt mỏi chỉ mong cuối ngày có thể ngồi đâu đó tâm sự với 1 người bạn về những khó khăn, những gì mà mình đã phải trải qua. Hình ảnh ngồi bên bờ sông, kèm theo tiếng nước dạt nhẹ ru. Sao tôi yêu cái hình ảnh này quá.